Sâu răng – Triệu chứng, phân loại và điều trị

By | 13/04/2014

A.Đại cương

Sâu răng là một bệnh phổ biến nhất của loài người và chi phí để điều trị bệnh sâu răng và biến chứng của nó cũng rất lớn. Có rất nhiều định nghĩa về bệnh sâu răng nhưng nhìn chung các tác giả đều công nhận là:

Sâu răng là một bệnh nhiễm khuẩn của tổ chức canxi hóa được đặc trưng bởi sự hủy khoáng của thành phần vô cơ và sự phá hủy thành phần hữu cơ của mô cứng.
Tổn thương SR  là quá trình phức tạp bao gồm các phản ứng hóa lý liên quan đến sự di chuyển các ion bề mặt giữa răng và môi trường miệng và là quá trình sinh học giữa các vi khuẩn mảng bám với cơ chế bảo vệ của vật chủ

I. Bệnh căn bệnh sâu răng
1. Vai trò của đường

Người ta đã chứng minh rằng, thức ăn có nhiều đường có ảnh hưởng tới sâu răng. Năm 1950 schaw và Sognaes đã chứng minh trên thực nghiệm bằng 2 lô chuột. Lô 1: ăn trực tiếp thức ăn có 60%  đường thì thấy chuột bị sâu răng. Lô 1: cho ăn gián tiếp bằng cách bơm thẳng vào thực quản thì chuột không bị sâu răng.

– Sự lên men đường có vai trò quan trọng trong việc gây bệnh sâu răng. Các loại carbohydrate khác nhau có đặc tính gây sâu răng khác nhau: Sucrose (đường mía) có khả năng gây sâu răng cao hơn các loại đường Glucose, maltose, fructose galactose và lactose.

– Đường trong chế độ ăn có thể chia thành 2 loại: đường nội sinh (đường trong hoa quả và rau) và đường ngoại sinh (đường bổ sung, nước quả, sữa). Đường ngoại sinh có khả năng gây bệnh cao hơn do vậy nên giảm đường ngoại sinh trong chế độ ăn.

– Sự liên quan trực tiếp giữa chế độ ăn đường và tỷ lệ bệnh sâu răng phụ thuộc vào cách thức, tần suất ăn đường hơn là tổng lượng đường tiêu thụ của mỗi cá thể.

2. Vai trò của vi khuẩn

Năm 1951, Blathey va Orland đã chứng minh trên thực nghiệm bằng cách nuôi 2 lô chuột.  Lô 1: cho ăn trực tiếp bằng thức ăn gây sâu răng có 60% là đường trong môi trường vô khuẩn. Lô 2: cho ăn trực tiếp bằng thức ăn gây sâu răng có 60% là đường nhưng trong môi trường vô khuẩn. Sau một thời gian các tác giả thấy rằng: lô chuột nuôi trong môi trường vi khuẩn tỷ lệ sâu răng cao. Như vậy, vi khuẩn và đường có vai trò quan trọng gây sâu răng.

* Một số vi khuẩn có khả năng gây bệnh sâu răng

–  Streptocccus muntans là chủng vi khuẩn có khả năng gây sâu răng cao nhất trong nghiên cứu thực nghiệm trên động vật.

– Các chủng vi khuẩn khác như S.sanguis, S.mitis, S.oralis và các loại Actinomyces và Lactobacillus cũng gây sâu răng thực nghiệm trên động vật. Actinomyces đặc biệt có vai trò quan trọng trong sâu chân răng, kết hợp cùng các chủng S.mutans và Lactobacillus

3. Nước bọt và sâu răng

Nước bọt đóng vai trò quan trọng trong bảo vệ răng, giảm sâu răng nhờ các yếu tố sau:

– Dòng chảy, tốc độ dòng chảy của nước bọt là yếu tố làm sạch tự nhiên để loại bỏ các mảnh vụn thức ăn còn sót lại sau ăn và vi khuẩn trên bề mặt răng.

– Cung cấp các ion Ca2+, PO43- và Fluor để tái khoáng hóa men răng, các Bicarbonate tham gia vào quá trình đệm.

– Tạo một lớp màng mỏng (pellicle) từ nước bọt có vai trò như một hàng rào bảo vệ men răng khỏi pH nguy cơ.

– Cung cấp các kháng thể IgG, IgM đề kháng vi khuẩn

4. Một số yếu tố khác

– Vai trò của yếu tố vi lượng:

+ Fluor: Nhiều nghiên cứu thấy rõ rằng Fluor có tác dụng làm giảm sâu răng. Cơ chế là do Fluor kết hợp với apatit của men răng, ngà răng thành Fuor apatit cứng hơn men và ngà rất nhiều. Nhiều nghiên cứu thấy rằng, vùng mà có tỷ lệ Fluor trong nước ăn hàng ngày < 0,7%PPm/lít thì có tỷ lệ sâu răng cao hơn những vùng có tỷ lệ Fluor trong nước > 0,7%PPm/lít. Một số vùng có tỷ lệ F thấp đã được Fluor hoá nước uống đã làm giảm tỷ lệ sâu răng 45-50%.

Sinh tố D và Canxi: sinh tố D giúp hấp thu canxi. Vì vậy còi xương kháng sinh tố D làm cho sự lắng đọng canxi kém ảnh hưởng tới độ cứng của men ngà, tạo điều kiện cho sâu răng dễ phát triển.

–  Các yếu tố nội sinh của răng

+  Men răng:

Khả năng hòa tan men tỷ lệ nghịch với nồng độ fluor của men răng do các tinh thể fluorapatite ít bị hòa tan bởi acid hơn các tinh thể hydroxyapatite khi pH  trên 4,5 (đây là tới hạn của fluorapaptite).

Nồng độ của ion fluor trong cấu trúc men răng có thể lên tới 2500-4000p.p.m (132-210μmol/l), nhưng nồng độ nước bọt chỉ ở mức 0,03p.p.m (1,6μmol/l). Do vậy sự kết hợp của ion fluor vào cấu trúc của răng trong quá trình phát triển hoặc sử dụng fluor tại chỗ sau khi răng mọc làm giảm sự hủy khoáng và tăng cường khả năng tái khoáng men răng

Men răng thiểu sản hay men răng kém khoáng hóa có thể ảnh hưởng đến tiến triển của tổn thương sâu răng nhưng không gây tăng tỷ lệ các tổn thương khởi phát.

+. Hình thể răng

Răng có hố rãnh sâu có nguy cơ sâu răng cao do dễ lắng đọng và tập trung mảng bám.

+ Vị trí răng

Răng lệch lạc làm tăng khả năng lưu giữ mảng bám

–  Chế độ ăn

+ Chế độ ăn có chứa nhiều phosphate có khả năng giảm tỉ lệ sâu răng.
Tăng chất béo trong khẩu phần ăn có thể làm giảm tác động của các tác nhân gây bệnh sâu răng.

+ Ăn nhiều đường, nhất là ăn vặt thường xuyên giữa các bữa ăn chính làm tăng nguy cơ sâu răng.

+ Thói quen ăn uống trước khi đi ngủ, đặc biệt là ở trẻ nhỏ, việc cho bú bình kéo dài với sữa và các loại chất ngọt nhất là bú trong khi đi ngủ làm tăng tỷ lệ sâu răng gây nên hội chứng bú bình.

– Chỉnh nha, sử dụng hàm giả bán phần, trám răng không đúng quy cách làm tăng khả năng lưu giữ các mảnh thức ăn, mảng bám vi khuẩn do đó làm tăng nguy cơ gây sâu răng.

– Yếu tố di truyền: liên quan đến hình thể, cấu trúc răng, nước bọt, độ nhạy cảm với vi khuẩn… Tuy nhiên nó chỉ tác động rất nhỏ so với yếu tố môi trường.

Tóm lại:  Sâu răng được coi là một bệnh do nhiều nguyên nhân gây ra, các nguyên nhân này chia làm 2 nhóm: nhóm chính và nhóm phụ.

* Nhóm chính: có 3 yếu tố phải đồng thời cùng xảy ra.

+ Vi khuẩn: thường xuyên có trong miệng, trong đó Streptococcus mutans là thủ phạm chính.

+ Chất bột và đường: dính vào răng sau ăn dưới tác động của vi khuẩn sẽ lên men và biến thành acide

+ Răng: có khả năng bị sâu nằm trong môi trường miệng.

Ở đây người ta thấy men răng giữ một vai trò trọng yếu.

Yếu tố phụ: có rất nhiều như vai trò của nước bọt, di truyền, đặc tính hóa của răng… Nhóm này tác động làm tăng hay giảm sâu răng và gây vị trí lỗ sâu khác nhau

Năm 1975 White đã đưa ra sơ đồ WHITE để giải thích căn nguyên bệnh sâu răng như sau:

II. Sinh lý bệnh quá trình sâu răng

Cơ chế bệnh sinh của sâu răng là một quá trình phức tạp, đã có rất nhiều thuyết được đưa ra để giải thích cơ chế bệnh sinh sâu răng. Những năm gần đây người ta quan tâm nhiều đến thuyết động học để giải thích vấn đề này.

1.  Thuyết hoá học của Miller (1881)

Miller là người đầu tiên đầu tiên dùng phương pháp thực nghiệm để giải thích cơ chế bệnh sinh sâu răng. Ông đem ngâm răng đã được nhổ cvào hỗn hợp gồm bánh mỳ, thịt và nước bọt và quan sát thấy có hiện tượng tiêu canxi của răng. Kết quả nghiên cứu của ông đã kết luận rằng: ở giai đoạn đầu, dưới tác dụng của axit tổ chức cứng của răng đã bị mất canxi, trong giai đoạn này men răng bị phá huỷ hoàn toàn. Sang giai đoạn 2: tổ chức hữu cơ của ngà bị phá huỷ bởi quá trình lên men của vi khuẩn làm tiêu protein.

2.  Thuyết tiêu canxi của Davies

Davies giải thích cơ chế gây sâu răng như sau:

Men vi khuẩn + gluxit         acide         sâu răng

3.  Thuyết tiêu Protein của Gottlieb (1946) coi sâu răng là một quá trình tiêu protein do vi khuẩn, sau đó các tinh thể men bong ra.

4.  Thuyết tiêu protein phức hợp vòng càng

– Theo Martin (1956), ông cho rằng cả hai thành phần vô cơ và hữu cơ của răng gần như bị tiêu cùng lúc ở môi trường kiềm bởi hai cơ chế riêng biệt. Đầu tiên là tiêu thành phần hữu cơ của men răng, chất sinh ra thành phức hợp vòng càng và chính phức hợp vòng càng này làm tiêu canxi. Thuyết này được nhiều người chú ý, nhưng các tác giả mỹ lại không công nhận pH cao lại có thể gây sâu răng. Theo Jenkino, nnếu pH cao ở mảng bám cao răng lại thấy men răng ngấm thêm canxi, vì khi soi dưới kính hiển vi điện tử lại thấy có tinh thể lạ.

5.  5. Thuyết động học

Những năm gần đây người ta giải thích sinh lý bệnh quá trình sâu răng là do quá trình hủy khoáng chiếm ưu thế hơn tái khoáng do vai trò chuyển hóa carbohydrate của vi khuẩn mảng bám trên bề mặt răng.

– Sự hủy khoáng

Các hydroxyapatite (Ca10(PO4)6(OH)2) và Fluorapatite- thành phần chính của men, ngà- bị hòa tan khi pH giảm dưới mức pH tới hạn, pH tới hạn của hydroxyapatite là 5,5 và pH tới hạn của pluorapatite là 4,5.

– Sự tái khoáng

Quá trình tái khoáng ngược với quá trình hủy khoáng, xảy ra khi pH trung tính, có đủ ion Ca2+ và PO43-trong môi trường. Nước bọt có vai trò cung cấp các ion Ca2+ và PO43- để khoáng hóa

– Chu trình hủy khoáng- tái khoáng

Hủy khoáng và tái khoáng là 2 hiện tượng sinh lý luôn diễn ra bình thường trong tổ chức cứng của răng, nếu hủy khoáng > tái khoáng thì sẽ sinh ra bệnh sâu răng.

Giai đoạn đầu của bệnh sâu răng là sự hủy khoáng và hòa tan cấu trúc răng do giảm pH khu trú của mảng bám và hủy khoáng men răng.

Ở pH <5,5 các chất khoáng của răng hoạt động như một chất đệm, giải phóng các ion calci và phosphate vào trong mảng bám. Khả năng đệm của răng duy trì pH tại chỗ ở mức 5.0 và là nguyên nhân hình thành các tổn thương mô bệnh học điển hình của sâu răng. Ở pH 5.0 bề mặt men không bị tổn thương cho tới khi có hiện tượng mất khoáng dưới bề mặt. Các tổn thương mới chớm này (carie incipiet, carie initial), giới hạn ở mô men, được đặc trưng bởi bề mặt men còn nguyên vẹn ảo nhưng lớp dưới bề mặt xốp. Lỗ sâu chỉ được hình thành khi các tổn thương men xốp dưới bề mặt hủy khoáng nhiều tới mức sập lớp men bề mặt.

Trên lâm sàng các tổn thương mới chớm này có thể phát hiện được khi thổi khô bề mặt răng. Khi các tổn thương men xốp dưới bề mặt được hydrate hóa rất khó phát hiện trên lâm sàng vì men xốp lúc này trở nên trong suốt. Các tổn thương mới chớm có khả năng tái khoáng hóa và hồi phục.

III. Mô bệnh học

1.  Sâu men răng

– Sâu mặt nhẵn:

Đại thể: tổn thương ở mặt nhẵn có dạng hình nón, đáy quay về phía mặt răng, đỉnh về phía đường ranh giới men ngà.

Vi thể: từ trong ra ngoài có 4 lớp do mức độ hủy khoáng mỗi vùng khác nhau làm cho tính chất quang học khác nhau

(1). Vùng trong mờ: các lỗ trên men răng chiếm khoảng 1% thể tích men, nhiều hơn 10 lần so với men lành.

(2). Vùng tối: số lượng lỗ chiếm 2-4% thể tích men.

(3). V ùng trung tâm: số lượng lỗ chiếm 5-25% thể tích men.

(4). Vùng bề mặt: ít có sự thay đổi ở các tổn thương sớm, chỉ có sự thay đổi về thành phần men ở các lớp sâu.

– Sâu men vùng hố rãnh: không bắt đầu từ đáy mà từ thành các hố rãnh như 1 vòng nhẫn. Mô bệnh học cũng giống như tổn thương sâu răng ở mặt nhẵn. Khi tổn thương lan rộng về phía ngà theo hướng song song với trụ men thì sẽ hợp nhất ở đáy rãnh, tạo ra tổn thương hình nón nhưng đáy nón lại quay về đường ranh giới men ngà chứ không quay về phía mặt răng như tổn thương ở mặt nhẵn.

2. Sâu ngà răng

Khi sâu men tiến đến đường ranh giới men-ngà sẽ tiếp tục lan sang bên theo đường ranh giới men-ngà làm tổn thương số lượng lớn ống ngà. Tổn thương sớm có dạng hình nón hoặc dạng lồi, đáy quay về phía đường ranh giới men-ngà. Theo tiến triển, về mặt vi thể từ trong ra ngoài (từ phía tủy tính ra) cũng có 4 vùng:

(1). Vùng xơ cứng

(2). Vùng hủy khoáng

(3). Vùng xâm nhập vi khuẩn

(4). Vùng phá hủy

3. Sâu chân răng

Tổn thương bắt đầu ở xê măng, khi có sự tiếp xúc của chân răng với môi trường miệng, thường do hậu quả của bệnh nha chu. Vi khuẩn chính đó là Actinomyces và các chủng vi khuẩn khác như S.mutans và Lactobacillus.

Hình ảnh tổn thương sớm cũng giống như của sâu men sớm. Các tổn thương tiến triển lan rộng, hợp nhất và có thể vòng quanh toàn bộ chu vi chân răng. Khi lớp cement bị phá hủy hoàn toàn, tổn thương tiến triển như sâu ngà đã được mô tả ở trên và hình thành lỗ sâu. Sự xơ cứng ngà có thể làm tổn thương ngừng tiến triển, bề mặt tổn thương sẽ được bao phủ bởi một lớp tăng khoáng hóa.

IV. Phân loại bệnh sâu răng

1. Theo vị trí tổn thương

– Sâu hố rãnh

– Sâu mặt nhẵn

–  Sâu xê măng

2. Theo tiến triển của tổn thương

Sâu răng cấp tính

Sâu răng mạn tính

Sâu răng tiến triển

Sâu răng ổn định

3. Phân loại theo Black

Loại 1: sâu ở vị trí các hố và rãnh của răng hàm

Loại 2: sâu ở mặt bên các răng hàm

Loại 3: sâu mặt bên các răng cửa nhưng chưa có tổn thương rìa cắn

Loại 4: sâu ở mặt bên các răng cửa có tổn thương rìa cắn

Loại 5: sâu cổ răng

4. Phân loại theo độ sâu

–  Sâu men

– Sâu ngà nông

– Sâu ngà sâu

5. Phân loại theo các lỗ sâu đã được hàn

Sâu răng thứ phát: sâu răng mới phát sinh trên một răng đã được hàn

Sâu răng tái phát: sâu răng tiếp tục phát triển ở rìa lỗ hàn   cũ

6. Phân loại sâu răng theo tuổi

Sâu răng ở trẻ em

Sâu răng ở người trưởng thành

Sâu răng ở người già

Ngoài ra còn phân loại theo “Site and size”: theo vị trí và kích thước

V. Triệu chứng lâm sàng, chẩn đoán và điều trị

Giai đoạn hình thành lỗ sâu là giai đoạn muộn của bệnh sâu răng, để điều trị chúng ta cần phải khoan và hàn răng, không thể điều trị tái khoáng được. Do vậy việc chẩn đoán các tổn thương  men sớm là rất quan trọng.

1. sâu men

Các tổn thương sâu men ở giai đoạn sớm chỉ được xác định bằng mắt và các phương tiện hỗ trợ chẩn đoán khác chứ không được thăm khám bằng thám châm, tránh làm sập lớp bề mặt của tổn thương.

– Thăm khám bằng mắt: thổi khô bề mặt răng tổn thương thấy các vết trắng, mất độ nhẵn bóng. Độ đặc hiệu của phương pháp này là 90% nhưng độ nhạy thấp 0,6-0,7. Các vết trắng chỉ có thể nhìn thấy sau khi thổi khô là những tổn thương có khả năng hồi phục cao bằng cách điều trị tái khoáng hóa mà không cần phải mài răng, ngược lại những vết trắng có thể nhìn thấy ngay ở trạng thái ướt không cần phải làm khô răng thì khả năng hồi phục sẽ thấp hơn.

– Các phương tiện hỗ trợ chẩn đoán

+ Phim cánh cắn: các dấu hiệu mất cản quang ở mặt bên hoặc mặt nhai trên XQ chỉ có thể cho phép chẩn đoán là có sự hủy khoáng chứ không chẩn đoán được sự phá hủy bề mặt và sự hình thành lỗ sâu, trừ khi tổn thương bị phá hủy rộng.

ERM

Ánh sáng xuyên sợi

 + Laser huỳnh quang

+ QLF

– Chẩn đoán phân biệt với:

+ Bệnh nhiễm Fluorose: các chấm thường nhẵn, nhiều ở mặt ngoài, có đều ở các răng đối xứng.

+ Thiểu sản men: tổn thương lan theo chiều rộng hơn, vị trí thường gặp ở mặt ngoài răng, tổn thương thường gặp ở cả nhóm răng có cùng thời gian hình thành.

– Điều trị: nếu phất hiện thấy các tổn thương sâu men chỉ cân bôi gel Fluor 10% liên tục trong 5-6 tháng, tổn thương được hồi phục hoàn toàn

2. Sâu ngà

a. Cơ năng: bệnh nhân không ê buốt hoặc chỉ ê buốt khi có kích thích ngừng kích thích thì hết ê buốt.

b. Lâm sàng: nhìn, thăm khám bằng thám châm

– Nhìn : lỗ sâu đổi màu, màu sắc thay đổi tùy thuộc vào giai đoạn tiến triển của tổn thương.

– Khám bằng thám châm thấy đáy lỗ sâu gồ ghề, cứng hoặc có nhiều ngà mềm, ngà mủn, đôi khi chỉ thấy được dấu hiệu mắc thám châm. Chỉ dùng thám châm khi thực sự có lỗ sâu và lỗ sâu không liên quan đến tủy.

– Sự khác biệt giữa sâu ngà nông và sâu là chiều sâu của lỗ sâu. Nếu tổn thương sâu dưới 2mm là sâu ngà nông. Nếu tổn thương có chiều sâu từ 2mm trở lên chưa hở tuỷ là sâu nàg sâu.

c. Thử nghiệm

– Lạnh: buốt hay (+)

– Điện: ngưỡng kích thích điện bình thường 2-6 µA

– Cơ học (khoan thử): có đáp ứng hay có ê buốt

d. Xquang

Phim có giá trị nhất đó là phim cánh cắn. Chú ý trên phim XQ, các dấu hiệu mất cản quang ở mặt bên hoặc mặt nhai trên X quang chỉ có thể cho phép chẩn đoán là có sự hủy khoáng chứ không chẩn đoán được lớp bề mặt đã bị phá hủy và sự hình thành lỗ sâu, trừ khi tổn thương phá hủy rộng.

– Các trường hợp khó chẩn đoán

Lỗ sâu hố rãnh: khó phát hiện bằng thám châm do khó phân biệt được dấu hiệu mắc thám châm với các cấu trúc giải phẫu bình thường của hỗ rãnh. Tiêu chuẩn chẩn đoán gồm có 3 dấu hiệu chính sau: (1) đáy rãnh mềm, (2) men răng đục xung quanh hỗ rãnh và (3) ngà mềm có thể bị bong ra do thám châm

+  Lỗ sâu mặt bên: chụp phim cánh cắn là phương pháp phát hiện lỗ sâu mặt bên sớm nhất. Nếu sự hủy khoáng dưới bề mặt lan rộng đến ngà răng làm cho ngà răng đổi màu, có thể nhìn thấy phần men đổi màu từ phía mặt nhai hoặc mặt trong và mặt ngoài.

 Lỗ sâu chân răng: thường gặp ở người già do bệnh nha chu, chân răng bị lộ. Bề mặt lỗ sâu có thể đổi màu, đáy cứng là biểu hiện của sự tái khoáng hóa và lỗ sâu ngừng tiến triển, ngược lại nếu lỗ sâu đang hoạt động thì đáy mềm và ít đổi màu.

đ.  Chẩn đoán phân biệt:

+ Với răng sữa: cần phân biệt với sún răng. Sún răng hay gặp ở răng cửa trên. Tổn thương bắt đầu ở mặt ngoài răng cửa, ăn sang hai bên, tổn thương có nhiều sắc tố đen, trẻ thường không thấy buốt gì.

+ Thiểu sản răng: tổn thương gây mất men ngà tạo thành rãnh, ngấn ở mặt ngoài các răng cửa hoặc mặt nhai các răng hàm.

+ Lõm hình chêm: vị trí thường ở cổ răng, đáy tổn thương hình nhị diện, rất cứng, nhẵn và bóng.

e. Điều trị sâu răng

Hàn theo dõi hay chụp tuỷ (hàn kiểm soát sâu răng)

Trám kiểm soát sâu răng là lấy bỏ toàn bộ các cấu trúc răng bị phá hủy không hồi phục và các tổ chức răng nhiễm khuẩn, sau đó sử dụng các vật liệu trám có sẵn để làm ngừng tiến triển của bệnh. Phương pháp điều trị này luôn phải kèm theo các biện pháp dự phòng, giảm sự phát triển của các yếu tố bệnh nguyên. Các răng sau khi được hàn kiểm soát sẽ được theo dõi và đánh giá trước khi được hàn vĩnh viễn.

* Chỉ định:

Sâu răng cấp tính trên nhiều răng, ngà mềm, lỗ sâu lan rộng ít nhất là 1/2 chiều dày của ngà răng.

– Các tổn thương sâu răng lớn có thể bất lợi cho sức khỏe của tủy

– Các tổn thương sâu răng lớn có nghi ngờ bệnh lý tủy

* Vật liệu:

– Ca(OH)2

– Nếu không có hydroxit canxi có thể dùng Eugenate vô khuẩn

 Hàn phục hồi( hay vĩnh viễn)

Hàn phục hồi là bước cuối cùng trong quá trình điều trị sâu răng. Tùy từng vị trí lỗ sâu, yêu cầu chịu lực nhai và yêu cầu về thẩm mỹ mà có thể lựa chọn các loại vật liệu hàn vĩnh viễn khác nhau

* Nguyên tắc hàn vĩnh viễn

(1). Lấy toàn bộ các tổn thương ngà nhiễm khuẩn

(2). Chất hàn phải bám dính và lưu giữ tốt với mô răng còn lại

(3). Có khả năng bảo vệ mô răng còn lại khỏi các kích thích hóa học

(4). Phòng sâu răng tái phát

(5). Có khả năng hỗ trợ tái khoáng cho mô răng quanh chất hàn

(6). Bền dưới lực nhai sinh lý

(7). Phù hợp về thẩm mỹ

Các loại chất hàn vĩnh viễn có thể lựa chọn bao gồm: Amalgam, GIC, Composite… Khi mô răng có tổn thương phá hủy lớn, việc sử dụng 3 loại vật liệu trên không đảm bảo được nguyên tắc hàn phục hồi thì phải dùng các phương pháp hỗ trợ khác như: pin ngà, Inlay, onlay composite, sứ hoặc kim loại, chụp răng nếu tổn thương phá hủy lớn, không phục hồi được bằng các phương pháp trên.

One thought on “Sâu răng – Triệu chứng, phân loại và điều trị

  1. Pingback: Vật liệu hàn răng thường dùng hiện nay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *